Rss Feed

Danh mục

Tin mới Giáo Hội Rôma

Tin Mới GPV

CHUYỆN XỨ NGƯỜI

Đăng lúc: Thứ sáu - 29/05/2015 02:22 - Người đăng bài viết: giaoxubaonham

Hôm nay, ban thi công sẽ hoàn tất những công đoạn cuối và bàn giao cho chủ ngôi nhà mới. Bà Dung, chủ căn nhà gọi hai đứa con dọn dẹp đồ đạc để hôm sau chuyển cho nhanh. Giọng bà mừng rỡ như hối thúc:

– Phi, Yến ơi! Hôm nay hai đứa dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị mai chuyển nhà. Nhớ sắp xếp riêng từng loại để cậu Hai chất lên ba gác cho dễ.

Nghe tiếng bà Dung gọi, hai đứa con uể oải ngồi dậy dọn dẹp chăn màn. Gần 9h sáng rồi, nhưng ở cái xứ lạnh vào mùa đông thì giờ ấy vẫn còn là giờ quấn chăn ngủ sướng nhất. Bình thường nếu không làm gì, hai đứa muốn dậy lúc nào tùy thích. Có kêu như tù và thổi bên tai tụi nó cũng chẳng phiền, nhưng hôm nay dậy dọn đồ qua nhà mới làm tụi nhỏ háo hức. Ăn sáng xong, Phi bắt đầu dọn đồ đạc linh tinh sắp ra góc, hầu hết là quần áo, chăn mền. Nó vốn kỹ tính, xếp mọi thứ cách ngăn nắp và đứng chống nạnh nhìn lại một vòng. Nó nhìn vào góc nhỏ và lôi cái va ly còn mới nhưng có lớp bụi phủ trên bề mặt đang nằm dưới gầm giường. Từ khi về nước sau chuyến xuất khẩu lao động ở UAE tới giờ, Phi nhét những thứ vụn vặt, thừa thải vào chiếc va ly này và đẩy xuống xó giường. Hôm nay chuyển nhà, nó vô tình thấy và lôi ra xem. Phi hất qua hất lại coi cái gì không còn sử dụng nữa thì vứt bớt. Trong mớ ngổn ngang ấy, Phi thấy tấm hình lòng Chúa thương xót nhét dưới đáy chiếc va ly. Phi nhặt lên, chùi lớp bụi đóng trên bề mặt, ngắm nghía đặt sang một bên.

Cách đây ba năm trước, khi ký hợp đồng và nhận vé máy bay sang UAE làm việc, mẹ Phi đã đưa tấm hình này và dặn dò cẩn thận:

– Con qua bên đó làm nhớ giữ đạo nhen con. Qua đó hỏi thăm người ta tìm nhà thờ đi lễ, mà không biết bên đó có nhà thờ không nữa? Dù sao, con phải nhớ mình có đạo, không đi lễ được thì phải đọc kinh bù lại. Con nhớ dán tấm ảnh này lên đầu giường cầu nguyện trước khi đi ngủ nghe chưa.

Phi cầm tấm ảnh kẹp giữa cuốn Tân Ước cho khỏi nhàu, đặt bên cạnh chiếc va ly. Thực ra, khi quyết định sang UAE làm việc, Phi suy nghĩ và lo lắng lắm bởi từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ bước chân ra khỏi vùng đất Lâm Đồng. Năm Phi học lớp 8, ba Phi bán hết mấy sào café lấy tiền nói vô Sài Gòn lập nghiệp. Ông đi từ khi ấy tới giờ không về nữa. Nghe người ta nói ông làm ăn thua lỗ, cảm thấy mắc lỗi với vợ con nên không về. Ở nhà, không còn đất trồng café, bà Dung đi làm thuê làm mướn đủ thứ nuôi con. Ở cái tuổi 13, bất mãn trước cảnh gia đình ly tán ấy, Phi không đi học nữa. Bỏ học ở nhà, tới ngày mùa làm café, hái trà rồi phụ hồ, nói chung đủ nghề. Hồi ấy, những đêm trời mưa to, nhìn cảnh nhà dột, một mình mẹ lui cui lấy cây chống chỗ này, lấy thau hứng nước chỗ nọ, Phi xót xa lắm. Phi muốn kiếm tiền xây cho mẹ ngôi nhà khang trang, nhưng ở nơi này và thiếu học vấn thì biết khi nào mới có được. Bước sang tuổi trưởng thành, Phi bạo gan đăng ký đi xuất khẩu lao động. Riêng mẹ Phi, dù nghèo, bà Dung luôn dạy hai con nên người đàng hoàng, ít nhất về mặt tâm linh tôn giáo. Có thể nói tài sản quý giá nhất bà để lại cho Phi và Yến là lòng đạo đức. Ngày Phi ra sân bay lủi thủi một mình. Mẹ và em Yến định lên Sài Gòn tiễn nhưng Phi hất tay ngăn lại:

– Đi làm gì, mình con đi được rồi, tiễn đưa mất công, lại tốn tiền.

Thế rồi Phi xách va ly ra trạm xe Thành Bưởi lên Sài Gòn. Dù nói mạnh miệng vậy nhưng Phi thấy lòng tê tái. Cứ nghĩ tới cảnh đi hai năm không về, không biết bên đó thế nào, Phi lại sợ. Đi được khoảng trăm mét thì con bé Yến chạy theo í ới:

– Anh Phi, anh quên cái này.

Phi đứng lại, con bé Yến đưa cho Phi cuốn Tân Ước có kẹp cái hình lòng Chúa thương xót bên trong. Có lẽ lúc chuẩn bị đồ đạc, Phi hấp tấp làm sót lại. Vội nhét cuốn Tân Ước và tấm hình vô ngăn trước chiếc va ly rồi Phi kéo đi, nói vọng lại với con Yến:

– Thôi em về đi, ở nhà nhớ chăm chỉ học hành và nghe lời mẹ đó.

Sau hơn mười giờ bay, Phi có mặt trên đất UAE. Chiếc mecxedec 12 chỗ của công ty chở Phi về khách sạn. Phi nhờ lễ tân khách sạn mua dùm sim điện thoại gọi về nhà, thông báo đã tới nơi an toàn. Bà Dung, mẹ Phi nói trong điện thoại:

– Tạ ơn Chúa! Thôi con nghỉ ngơi và ráng làm việc cho tốt con nhé. Nhớ tìm nhà thờ đi lễ Chúa nhật nhen con!

Khi còn ở nhà, Phi lên mạng tìm hiểu thấy vài nhà thờ ở nước này. Giờ trong khách sạn, Phi lục cuốn hướng dẫn và lấy viết ghi lại các số điện thoại của các nhà thờ mà cuốn sách in phía sau để hướng dẫn cho khách du lịch. Phi lẩm nhẩm trong miệng:

– Hóa ra nước này có nhiều nhà thờ nè, nhà thờ thánh An tôn, nhà thờ Maria, nhà thờ Thánh Giuse…mà mình tiếng Anh không giỏi, không biết trong số các nhà thờ này cái nào là Công Giáo, cái nào là Tin Lành đây nữa. Thôi kệ, gọi thử một số.

Nhà thờ Phi chọn gọi là nhà thờ Maria, vì Phi nghĩ, tên Maria chắc là Công Giáo chứ không phải Tin Lành. Phi bấm số gọi, có tiếng đỗ chuông. Phi hồi hộp. Nhưng khi đầu dây bên kia nói thì Phi nghe tiếng được tiếng mất vì tiếng Anh khi đó rất kém. Thất vọng, Phi tắt điện thoại và suy nghĩ tìm cơ hội khác.

Ở đất nước khoảng 99%  người Hồi Giáo, việc tìm nhà thờ Công Giáo không phải dễ. Sau hai tuần ở khách sạn, công ty buộc người lao động phải tìm nhà trọ bên ngoài. Hết giờ làm việc, mọi người phải đi hỏi thăm tìm nhà trọ. Đi cùng đợt với Phi gồm năm người, hai gái ba trai, nhưng chỉ mình Phi là người Công Giáo. Tìm được căn nhà cho thuê, sau khi thỏa thuận giá cả và điều kiện, chủ nhà hỏi Phi:

– Anh theo tôn giáo nào?

Thật thà, Phi trả lời:

– Công Giáo.

Thế là chủ nhà người Ả rập đổi nét mặt. Ông nhìn Phi chằm chằm:

– Không ký hợp đồng được, tôi không cho người Công Giáo thuê nhà.

Nhìn vẻ mặt khó chịu của ông ta, Phi sợ lắm. Không biết tại sao họ ghét người Công Giáo đến thế. Đúng vậy, hầu hết chủ nhà ở đây đều hỏi câu hỏi đối với khách thuê nhà là “bạn theo tôn giáo nào?”. Mọi tôn giáo khác họ đều đồng ý, chỉ trừ Kito giáo. Nghĩ xót xa nhưng đành chịu, Phi nhờ bạn bè thuê nhà, rồi đến ở ké. Dù vậy, tấm hình lòng Chúa thương xót được Phi dán rất cẩn thận và ngay ngắn trên bức tường, phía đầu giường.

Kế tiếp theo lời mẹ dặn, Phi tìm nhà thờ. Những ngày nghỉ, Phi đón xe bus khắp các tuyến đường trong thành phố đi dạo, vừa để mở rộng tầm mắt, vừa để tìm nhà thờ. Ngồi trên xe bus nhìn hai bên đường, hết đường này tới đường kia Phi vẫn không thấy cây thánh giá hay tháp chuông nhà thờ nào. Ngược lại, cách khoảng hơn 100m là một nhà thờ Hồi Giáo to đùng. Phi lẩm nhẩm:

– Lạ nhỉ, sao không thấy nhà thờ nào ta. Lên mạng thấy có mà, đọc trong cuốn sách du lịch cũng nói có mà, sao đi bữa giờ không thấy.

Đang suy nghĩ vẫn vơ thì một người râu ria lồm xồm nhìn Phi, có lẽ ông ta người Banglades hay Pakistan gì đấy, thấy vẻ mặt Phi ngây ngô, ông tới ngồi sát hỏi:

– Anh là người Trung Quốc à?

Phi lắc đầu nói:

– Không, tôi người Việt Nam.

Ông già trố mắt nhìn:

– Việt Nam ở đâu?

Phi không biết giải thích sao. Thực ra, Phi chẳng rành địa lý. Phi vội trả lời cho qua chuyện:

– Việt Nam ở sát Trung Quốc.

Xong ông ấy hỏi tiếp:

– Ở Việt Nam có người Hồi Giáo không?

Phi nhăn trán suy nghĩ. Có bao giờ Phi thấy người Hồi Giáo nào ở Việt Nam đâu. Phi đành trả lời thật như mình nghĩ:

– Không có, hồi giờ tôi chưa thấy người Hồi Giáo nào ở Việt Nam.

Không ngờ câu trả lời đó gây bức xúc cho ông già kia. Ông nạt nộ chửi Phi. Có điều, khi ổng tức, ổng chửi bằng tiếng địa phương, dù Phi không hiểu. Phi đành im lặng và xuống hàng ghế phía sau ngồi. Từ đó, Phi không dám nói về tôn giáo giữa nơi công cộng nữa. Ở Việt Nam, nhiều khi làm dấu thánh giá nơi công cộng còn thấy ngại huống hồ chi ở đây, mất mạng như chơi.

Sau sự kiện hôm ấy, Phi vẫn phải tiếp tục tìm nhà thờ nhưng bằng cách khác. Phi ra các bãi xe, xem từng chiếc. Thấy chiếc nào treo cỗ tràng hạt ở đầu xe là Phi ngồi chờ để hỏi. Có lần ngồi chờ tới trưa, dưới cái nắng mùa hè ở UAE lên tới hơn 45 độ C, mà không thấy chủ xe đâu cả, Phi đành bỏ cuộc.

Từ lúc sang UAE tới giờ, Phi chưa đi lễ, trong lòng luôn áy náy. Dù vậy, Phi tự nhủ sự việc ngoài ý muốn chắc Chúa không trách. Bỗng một hôm, Phi cùng các bạn Việt Nam đi tắm biển. Nhìn dưới bãi tắm giữa bao nhiêu người đủ màu da. Cặp vợ chồng da đen bồng đứa bé làm Phi chú ý nhất. Trên cổ đứa bé đeo sợ dây chuyền với cây thập giá và ảnh Đức Mẹ. Mắt Phi sáng rực, lấy hai tay quạt nước bơi tới gần cặp vợ chồng ấy. Sau vài câu chào xã giao, Phi mạnh dạn hỏi về tôn giáo họ:

– Anh chị phải là người Công Giáo không? Tôi muốn tìm nhà thờ Công Giáo mà không biết chỗ nào? Tôi thấy con anh chị đeo hình Đức Mẹ nên hỏi. Nếu anh chị biết, làm ơn chỉ đường cho tôi với.

Vợ chồng da đen ấy người Ethiopi. Người chồng trao đứa bé cho vợ ẳm để tiện nói chuyện với Phi. Họ theo đạo Đông Phương chứ không phải Công Giáo. Anh ta còn giải thích đạo Đông Phương cũng tôn kính Đức Mẹ, rồi anh ta chỉ đường cho Phi:

– Anh có thể đón taxi, từ đây tới đó khoảng 15 đồng thôi. Hầu hết tài xế taxi ở thành phố này đều biết nhà thờ thánh Giuse. Tất cả nhà thờ các tôn giáo khác đều nằm chỗ này.

Hôm sau Phi đón taxi đi tới nhà thờ thánh Giuse và dâng lễ đầu tiên sau hai tháng tới UAE, đúng vào dịp lễ Đức Mẹ hồn xác lên trời ngày 15 tháng 8. Tạ ơn Chúa và Đức Mẹ! Lễ xong, Phi ra đứng trước cổng nhà thờ nhìn vô. Thánh đường chẳng khác gì ngôi nhà bình thường, không tháp chuông, không thánh giá, chỉ có vỏn vẹn hàng chữ “Nhà thờ chánh tòa thánh Giuse” trên bờ tường, sát cổng chính. Phi chép miệng:

– Đúng là nước Hồi Giáo. Phía bên ngoài không có dấu hiệu gì của nhà thờ làm sao mình nhận ra chứ.

Phi ra về nhìn hai bên đường tìm tuyến xe bus, chứ đi taxi hoài sẽ tốn kém. Thế là từ đó, mỗi tuần Phi đi lễ một lần trên tuyến xe bus 44 hoặc 52. Ở đất nước Hồi Giáo này, người ta nghỉ thứ sáu và thứ bảy, vì vậy, nhà thờ Công Giáo dâng lễ Chúa nhật trong cả ba ngày thứ sáu, chiều thứ bảy và Chúa nhật nữa, nên rất tiện cho mọi người. Sau này khi ở lâu, Phi mới biết cả nước UAE chỉ có hai nhà thờ Công Giáo. Một là nhà thờ Đức Mẹ Maria ở Dubai, hai là nhà thờ thánh Giuse ở thủ đô Abu Dhabi nơi Phi đang sống. Còn các nhà thờ Phi thấy trong danh sách cuốn hướng dẫn du lịch ở khách sạn là các nhà thờ Tin Lành, Đông Phương … gì đó.

Ở UAE khi đó khoảng vài ngàn người Việt Nam. Trên Dubai theo Phi biết chỉ có năm người Công Giáo, còn dưới thủ đô Abu Dhabi này chỉ mình Phi. Mỗi tuần đi lễ ngày Chúa nhật là cố gắng lắm, đi về mất khoảng ba tiếng, kể cả thời gian chờ xe bus. Những dịp Giáng Sinh, Phục Sinh, Phi thường gọi điện lên Dubai nhắc các bạn Công Giáo Việt Nam đi xưng tội trước đại lễ và không quên nhắn tin chúc mừng trong lễ. Nhớ dịp lễ Chúa Giáng Sinh đầu tiên bên ấy, Phi tan ca lúc 9h tối, đón xe bus tới nhà thờ và dâng lễ đêm lúc 12h, về tới nhà lúc 3h sáng. Nghĩ về gia đình và giáo xứ ở Bảo Lộc, Phi mơ tưởng nhiều điều. Lúc này ở nhà chắc vui lắm, mình được đi lễ với bạn bè, hát ca đoàn, có khi lại được đóng vai trong hoạt cảnh giáng sinh nữa chứ. Càng nghĩ Phi càng tủi thân. Cái cảm giác đơn độc lẽ loi trên đường đi làm Phi suy niệm nhiều hơn tới Chúa Hài Nhi trong máng cỏ lạnh lùng năm xưa. Phi thọc tay vô túi quần thui thủi cười một mình, cảm thấy hài lòng khi nghĩ về Chúa Hài Nhi, nghĩ về cách thể hiện tình yêu tôn giáo của những người tha hương. Ở quê mình, phụ nữ thường đi lễ đông hơn, đọc kinh lâu hơn, tham gia hội đoàn tích cực hơn. Nhưng ở cái xứ này, Phi thấy đàn ông lại thể hiện tình yêu tôn giáo đặc thù hơn. Có ông quỳ từ cửa nhà thờ đi bằng hai đầu gối lên tới cung thánh. Có người quỳ từ cổng vô tới hang đá, đài Đức Mẹ…Phi đứng ngay góc hiên văn phòng nhà xứ, nhìn ngẫm nghĩ:

– Những người này đạo đức thật đấy, chắc họ không khoa trương đâu vì chỗ này ai biết ai mà khoa trương! Không ngờ, trên đời này nhiều người đạo đức thật.

Mỗi ngày Chúa nhật, nhà thờ chánh tòa thánh Giuse có khoảng hơn 20 thánh lễ với nhiều thứ tiếng. Phi thường chọn lễ tiếng Anh tham dự, dù sao nhìn chữ đọc được vài từ. Đi lễ có thể đọc tiếng Anh, chứ đi xưng tội thì Phi xin cha giải tội cho xưng bằng tiếng Việt, chứ Phi có biết tên tội tiếng Anh đâu mà xưng. Hơn nữa, Phi nghĩ sự thứ tha và lòng thương xót vượt lên trên mọi ngôn ngữ. Có lần, cha giải tội nghe Phi xưng tội bằng tiếng Việt cũng gật gật. Phi nghĩ trong bụng:

– Cha mà hiểu được con chết liền ấy!

Nhưng Phi không ngờ vị linh mục ấy có lần đã tới Việt Nam. Khi Phi xưng tội xong, cha nói mấy năm trước cha làm việc ở Hà Nội, nghe giọng cha đoán được. Trời, hóa ra vậy! Những dịp trước đại lễ Giáng Sinh và Phục Sinh, người ta đi xưng tội đông lắm, hầu hết người Philipin và Ấn Độ. Người bản xứ theo đạo ít lắm. Họ thường đi lễ vào ngày thứ sáu hàng tuần. Nhìn họ, Phi thán phục:

– Những người này dám theo đạo ắt họ đã là thánh rồi! Giữa một đất nước với nhiều thử thách và ngăn cách vậy mà dám theo đạo quả không đơn giản chút nào.

Thời gian cứ nhẹ nhàng trôi đi. Hợp đồng làm việc hai năm cũng hết. Phi về Việt Nam trước lễ Phục Sinh. Ngày Phi về, mẹ và bé Yến xuống tận sân bay Tân Sơn Nhất đón. Thấy Phi khỏe mạnh và bình an, mọi người vui lắm. Ba mẹ con lật đật đón taxi xuống bến xe về Bảo Lộc luôn cho kịp lễ. Vừa đặt chiếc va ly xuống nhà, bà Dung nhắc ngay:

– Con lo đi xưng tội mừng lễ Chúa Phục Sinh nhá.

Phi vui vẻ đáp lại:

– Dạ, con nghỉ tí rồi chiều ra nhà thờ xin cha xưng tội, chứ mấy năm nay con xưng tội các cha không hiểu, giờ con xưng tội chung lại một lần luôn.

Thế là mọi chuyện dần đi vào quỹ đạo. Phi về Việt Nam, số tiền dành dụm được đủ mở tiệm tạp hóa nho nhỏ cho mẹ bán và số còn lại đủ làm căn nhà mới. Đem về được ít tiền, Phi tưởng mình ngon, nhiều khi vênh vênh váo váo với đời. Bạn bè thấy Phi ở nước ngoài về tưởng dư nhiều tiền lắm, rủ ăn nhậu, chơi hết chỗ này chỗ kia. Từ ngày về, Phi siêng năng đạo đức chỉ được mấy ngày đầu, sau này chỉ đi lễ ngày Chúa nhật, mà thường là đợi mẹ nhắc. Căn nhà cũ của Phi nằm trong hẽm nhỏ sát hông nhà thờ. Sáng sáng mỗi lần nghe tiếng chuông, thay vì đi nhà thờ như trước kia, Phi lấy chăn quấn ngang đầu ngủ tiếp. Những cảm nghiệm nơi vùng đất Hồi Giáo xa xôi đã theo những cuộc vui biến đâu mất. Hay có lẽ khi bên UAE, thấy nguy hiểm quá nên tin tưởng và đạo đức hơn, còn ở giáo xứ quê nhà, thấy Chúa bình dị quá nên đâm ra xa lạ.

– Tít tít tit…

Chiếc điện thoại báo tin nhắn trên facebook làm Phi sực nhớ mình đang dọn đồ. Phi cầm chiếc điện thoại trợt lên hiện nhiều tin mới. Trong số đó, tin nhà nước Hồi Giáo IS lan rộng và giết bao nhiêu người, đặc biệt người Công Giáo ở vùng Trung Đông. Mặt Phi buồn buồn. Phi tắt điện thoại, cầm tấm hình lòng Chúa thương xót lên ngắm nghía, lau bụi và lắp vào khung ảnh!

Nguồn tin: Giải viết văn đường trường- Giáo Phận Quy Nhơn
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

TIN MỚI NHẤT

Giới thiệu chung

Lịch sử Lèn Thánh Đức Mẹ Lộ Đức Bảo Nham

Lèn Thánh Đức Mẹ Lộ Đức Bảo Nham  Trước hết chúng tôi xin trao đổi với quý độc giả về cụm từ “Lộ Đức Bảo Nham”. Lộ Đức, phiên âm chữ Lourdes. Lourdes là địa điểm hành hương thời danh nhất nước Pháp và cả thế giới ngang hàng với Fatima ở Bồ Đào Nha. Năm 1854, Đức Giáo Hoàng Piô IX công bố tín...

CÁC HỘI ĐOÀN

Ban quản trị
0972195138

Thống kê

  • Đang truy cập: 19
  • Hôm nay: 687
  • Tháng hiện tại: 16705
  • Tổng lượt truy cập: 1731185

Suy Niệm Lời Chúa